Hài Tử – Chương 2.2

Edit: Nguyệt Dung.

Bởi vì toàn thân đều là vết thương cho nên hiện tại Tô Niệm Niệm chỉ muốn được tắm sạch. Nhưng khi vết thương chạm vào nước thì quả thật rất đau, nàng chỉ biết cắn răng chịu đựng, trong lòng không ngừng mắng mấy tên tra tấn biến thái kia.

Có một số người, chết rồi mới phát hiện được sống là một điều vô cùng tốt đẹp, mà Tô Niệm Niệm lại chính là người đó. Hiện tại cả người nàng đau đến kêu cha gọi mẹ nhưng so với nỗi sợ hãi cùng tuyệt vọng do tia sét kia gây ra thì những vết thương này vẫn còn tốt hơn rất nhiều.

Nếu ông trời đã đem nàng tới đây, vậy nàng nên sống thật tốt, sống so với chết tốt hơn nhiều.

Sau khi tắm xong, Tô Niệm Niệm tính tìm một chỗ để chữa trị vết thương trên người. Nhưng nàng lại không biết đi đâu, nên chỉ biết đi dọc theo bờ sông. Mỗi bước chân của nàng đều động đến vết thương, cảm giác đau khiến nàng muốn phát điên. Oán niệm của Tô Niệm Niệm đang lan tỏa đầy trời, xuyên không thì xuyên không, người cho ta biến thành công chúa, thành nha hoàn thành tên ăn mày ta cũng không nói làm gì, tại sao lại cho ta xuyên vào một thân thể tan nát như thế này chứ? Đau chết ta a!

Hi vọng của Tô Niệm Niệm hiện tại là mau chóng tìm được nơi nương tựa đồng thời chữa trị các vết thương trên người.

Tô Niệm Niệm quả thật không nghĩ rằng, ngoại trừ việc cầu bị trời đánh sẽ được đáp ứng thì nàng lại được ông trời đáp ứng tiếp tục mong muốn ở hiện tại, nhưng mà nàng vẫn thà rằng không được đáp ứng thì tốt hơn.

Một đoàn người đứng trước mặt Tô Niệm Niệm, khi nàng nhìn thẳng vào ánh mắt của người dẫn đầu liền liên tưởng tới Lí Quỳ…. khụ khụ, hình tượng ấy, khí chất ấy, quả thật là tiêu chuẩn của một sơn tặc.

“Người ở phía trước đứng lại!” Tên ‘sơn tặc’ dùng giọng nói của người mổ heo lớn tiếng nói: “Đường này ta mở,…”

Không đợi hắn nói xong, Tô Niệm Niệm liền chặn hắn nói tiếp: “Cây này do ta trồng, muốn đi qua đường này, lưu lại lộ phí đúng không? Please, lần sau làm ơn đổi cái khẩu hiệu có chút sáng ý hơn chút được không? Thổ phỉ cũng nên có một chút cá tính để người khác nhận biết chứ!”

Tên sơn tặc đối với lời nàng nói cái hiểu cái không, lấy tay quẹt quẹt mũi nói: “Ngươi trước kia cũng đã từng làm nghề này?”

“Ách, không có a.”

Tên sơn tặc còn muốn nói thêm gì đó nhưng lại ý thức được nói nhiều với nàng rất vô nghĩa, nên muốn ra tay thật nhanh để còn bỏ chạy. Vì thế vẻ mặt trở nên nghiêm túc nói: “Mặc kệ ngươi là người nào, nếu hôm nay không bỏ tiền lại, đừng trách đại đao của Trương Nhị ta không khách khí.”

“Đại ca,ngươi nhìn xem ta ăn mặc thế này, giống kẻ có tiền không? Mặc dù làm sơn tặc những cũng nên có mắt nhìn chút chứ!”

Tên sơn tặc kia dùng mu bàn tay cọ cọ cái mũi, lẩm bẩm: “Đúng.” Lập tức lôi một tên lâu la phía sau ra, đá cho hắn một cước, hung dữ nói: “Cái đồ ngu ngốc, người như vậy mà cũng chạy về mật báo? Chẳng phải bôi nhọ thanh danh của Trương Nhị ta?”

Tuy rằng hắn nói sự thật nhưng Tô Niệm Niệm đối với hành vi kỳ thị của hắn vô cùng bất mãn, nghĩ thầm: ngươi không cướp của ta nhưng ta sẽ dính lấy ngươi, hiện tại lão nương đang cần chỗ dưỡng thương. Vì thế nàng bước về phía trước nói: “Đại ca, ta không có tiền, nhưng ngươi có thể cướp sắc a.” Đem ta về sau đó chữa trị cho ta!

Trương Nhị hồ nghi nhìn nàng từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt dừng ở đường thẳng dài trên mặt nàng: “Cướp sắc? Ngươi?”

Tô Niệm Niệm chưa bao giờ thất bại trong bất cứ việc gì, nhưng lo lắng đến thương thế của chính mình, nên mặc dù tâm không cam nhưng vẫn phải nói: “Cũng không nhất định làm áp trại phu nhân, chỉ cần làm nha hoàn thôi cũng được.” Chờ các ngươi chữa trị cho ta bình phục rồi nói sau.

“Cướp ngươi về, làm các huynh đệ của ta sợ hãi thì phải làm sao?”

“. . .” Ngươi cứ nhất định phải nói vậy mới được à?

Rốt cục, với cái da mặt dày vô cùng đã giúp Tô Niệm Niệm nói được một câu: “Không được, ngươi phải đánh cướp ta, phải cướp, làm sơn tặc không thể nói không giữ lời.”

“Ta chưa từng nói qua sẽ đánh cướp ngươi? Ta chỉ muốn cướp tài sản của mi thôi.” Trong thanh âm lại mang theo chút ủy khuất.

“Ta không có tiền, ngươi phải đem ta về.”

“. . .” Phỏng chừng đời này Trương Nhị chưa từng thấy qua người như vậy, mặt dày mày dạn muốn người ta mang nàng cướp đi, không nói tới việc nàng là một nữ nhân! Hắn có chút dở khóc dở cười, cũng không có chủ ý, vì thế trộm liếc về phía tên lâu la mới bị hắn giáo huấn, xem ra tên lâu la kia là thường xuyên đưa ý kiến ra cho hắn.

Tên lâu la bám vào bên tai Trương Nhị xì xầm một lúc, sau đó Trương Nhị mới bừng tỉnh đại ngộ mà nhìn Tô Niệm Niệm, lo lắng mười phần hỏi: “Nếu ngươi thật sự không có tiền vậy ngọc bội trên cổ mi là cái gì?”

Vô nghĩa, đương nhiên là ngọc bội! Tô Niệm Niệm liếc mắt  xem thường, sau đó chuyển đến nhìn miếng bạch ngọc trên cổ, khi nàng vừa tỉnh lại đã thấy vật này trên cổ nàng, mặc dù không hiểu rõ về ngọc bội cùng việc thưởng thức vẻ đẹp của nó, nhưng nàng cũng biết rất rõ vẻ đẹp của nó, lúc này bị người ta chú ý đến, tất nhiên là sẽ không bỏ qua cho nó. Bất quá ngẫm lại thì mạng sống vẫn quan trọng hơn, vì thế nhanh chóng gỡ miếng ngọc xuống, đưa nó lên nói: “Đây chính là chi bảo gia truyền của ta, truyền qua mười tám đời. Hiện tại ta sẽ cho ngươi, nhưng ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện.”

“Cái gì?”

“Phải cướp ta cùng với nó.” Ta thật sự cần dưỡng thương, đau chết mất!!!

Trên mặt Trương Nhị xuất hiện vẻ khó xử, hắn lại nhìn tên lâu la kia. Tên lâu la thật là người am hiểu hắn, ngay lập tức liền áp vào tai hắn nói thầm. Tô Niệm Niệm có chút bất đắc dĩ, có cái gì thì cứ việc nói trực tiếp với hắn, dán sát vào tai như thế để làm gì?

Lúc này trên mặt Trương Nhị mới khôi phục lại vẻ tự tin, khí khái mười phần nói: “Chúng ta mặc dù làm sơn tặc, nhưng cũng là người nói đạo lý, chỉ cướp của không cướp người. Nhưng mà ngươi nếu đã muốn nam nhân đến phát điên rồi vậy thì mấy huynh đệ của ta cho ngươi mượn dùng một chút….”

Hắn vừa nói dứt câu, mọi người ở phía sau đều cất tiếng cười vang, trong tiếng cười mang theo mười phần dâm loạn, Tô Niệm Niệm cảm thấy tức giận vô cùng, nhưng lại không biết mở miệng nói như thế nào, rõ ràng chính mình nhất mực đòi hắn cướp sắc. . . NND, bọn xú nam nhân này sao có thể suy nghĩ xấu xa như thế.

Khi Tô Niệm Niệm vừa định mở miệng đã bị hai gã sơn tặc bắt lấy, miếng bạch ngọc ‘Truyền gia chi bảo’ đã bị họ cướp lấy giao cho Trương Nhị, sau đó nàng bị người mang tiến vào trong sâu rừng cây. Má ơi, lại đụng đến vết thương.

Tô Niệm Niệm cố sức dãy dụa, vừa giãy dụa vừa hét lớn: “Buông, ta không đùa. . .ta xấu như vậy các ngươi không cảm thấy ghê tởm sao?”

“Khoan đã.” Một tên sơn tặc bắt nàng, nói: “Nhìn không ra tiểu nương tử này da mặt cũng trắng noản sạch sẽ, chỉ tiếc có vài vết sẹo xấu xí như thế. . .” Vừa nói vừa thân thủ dùng bàn tay thô ráp mà vuốt hai bên má của nàng, Tô Niệm Niệm lại thêm một trận ác hàn càng thêm ghê tởm, nhưng dù nàng giãy dụa thế nào cũng không thoát khỏi bàn tay dơ bẩn của hắn.

“Van cầu các ngươi, hãy thả ta ra.” Tô Niệm Niệm rốt cuộc có chút tuyệt vọn mà khóc lớn.

“Tiểu nương tử, cần gì phải làm bộ làm tịch như thế?”

Bọn họ thô lỗ ném nàng trên mặt đất, thân thể đau đớn của Tô Niệm Niệm bị kéo lôi, đau đến nhe răng nhếch miệng. Lúc này một trong số sơn tặc đã bước đến, ‘Soạt’ một tiếng, đã xé toạc áo khoác rách nát của nàng, cảnh xuân trước ngực chẳng mấy chốc đã lộ rõ. Người nọ hai mắt tỏa sáng, tựa như sói hoang mà tiến tới cắn vào cổ nàng. Trong khi người còn lại đang hưng phấn mà nhanh chóng cởi quần áo.

Tô Niệm Niệm rốt cuộc tuyệt vọng mà nhắm hai mắt lại, nước mắt không ngừng rơi . . .

::^_^:: End chap 2 ::^_^::

Dung Dung: Một chương dài ra phết, làm xong muốn tắt thở luôn *liếc sún lão móm*

6 comments
  1. ilovekfc95 said:

    teeeeeeeeeeeeeem:))
    khổ thân bạn niệm a=.=, liệu bạn ý có đc ai cứu giúp k a??

  2. muabay said:

    truyen hay qua, ma toj nua chjnh thjet
    vjec quan trong nhat la ta lay tem nha

  3. Sunny said:

    Heo bị tắt thở a, nhanh nhanh *bỏ lên cáng chạy đến lò mổ heo*
    Oa ha ha =))

  4. quylun said:

    thanks!

  5. Đông said:

    Khổ thân, đến làm áp trại cũng ko xong

  6. Sunny said:

    Con heo ù sao ko làm page a ~~ Khó tìm truyện quá ~~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: